Lê Hoàng và Những thiên thần áo trắng
Không c̣n trẻ nhưng vị đạo diễn của "gái nhảy, trai nhảy" vẫn tin tưởng tuyệt đối vào sự trong trẻo của tâm hồn để viết kịch bản dành cho tuổi teen. "Những thiên thần áo trắng" là lần đầu Lê Hoàng làm phim truyền h́nh.
- V́ sao anh quyết định làm phim truyền h́nh lúc này?
- Trước đây, tôi không có ư định nhưng v́ tôi thấy phim truyền h́nh của ta, nhất là phim dành cho tuổi teen quá dở. Đó là động cơ chính. Tôi viết khoảng 5 tập th́ đưa cho hăng BHD xem. Và họ chọn.
C̣n thời điểm th́ cũng do nhà sản xuất chọn và họ chiều theo ư của tôi. Tôi muốn quay Những thiên thần áo trắng trong tháng 4 để dành thời gian làm phim khác.
|
|
|
"Cái ngây thơ th́ không thể học cũng không giả tạo được". Ảnh: BHD. |
- Vài ví dụ về phim truyền h́nh mà anh cho là dở?
- Tôi nhát gan nên không tiện nói ra những phim dở. Tôi chỉ có thể nói một bộ phim gần đây mà tôi cho là hay: phim Bỗng dưng muốn khóc của đạo diễn Vũ Ngọc Đăng. Cái hay nằm ở chỗ nó nổi bật tính trong sáng, điều mà các bộ phim khác không làm được. Chứ c̣n thông điệp của anh Đăng cũng không mạnh, nhưng nhờ tính trong sáng lấn át mà khiến người ta thích xem.
- Theo anh, phim truyền h́nh VN dở ở những điểm nào?
- Cái dở của phim teen nói riêng và phim truyền h́nh nói chung là thông điệp gửi đến người xem cực kỳ yếu. Tính tư tưởng của tác phẩm rất kém. Chúng ta chỉ t́m những câu chuyện vui vui, dễ thương, những mối quan hệ, tṛ chơi mà bọn trẻ con thích. Nhưng cái để người xem suy nghĩ th́ không hề có. Một tác phẩm dành cho trẻ con về nguyên tắc là người lớn xem cũng được và khi xem xong, họ phải suy nghĩ. Điều đó làm cho phim teen của ta rất yếu, cùng lắm chỉ được chất trẻ trung.
Một cái khác nữa là thoại. Chỉ cần nghe thoại là tôi biết phim đó hay dở. Mà đặc biệt là thoại cho trẻ con. Đa phần, lời thoại hoặc sẽ bị quá ngớ ngẩn hoặc trở nên rất “ông cụ non”. Viết thoại cho trẻ con là cực kỳ khó.
- Liệu các điểm dở này có được khắc phục hết trong phim của anh?
- Không phải tôi nói người khác dở là tôi hay. Tôi có thể nói người khác dở và bản thân tôi vẫn cứ dở. Nhưng tôi thấy sao th́ nói thế. C̣n việc làm xong, hay dở thế nào th́ tính sau.
Là đạo diễn, làm phim thành công hay thất bại là điều rất b́nh thường. Chúng tôi không đến mức thản nhiên và cũng cảm thấy đau trong ḷng nếu phim dở và bị chê tới tấp. Việc ḿnh nói nhiều rồi sau này, nó thất bại sẽ làm người ta cười ḿnh gấp trăm, ngàn lần. C̣n hôm nay ḿnh im lặng như tờ, ngày mai phim dở th́ có thể không ai chê. Tôi quá biết điều này. Nhưng đă đến giờ phút này, ở cái tuổi này, tôi thấy không c̣n ǵ phải sợ. Có ǵ th́ cứ nói và không việc ǵ phải ngại. Tôi nghĩ là tôi làm hay rồi sau đó thành dở th́ tôi phải chịu. C̣n hơn ra vẻ kiểu cách, khiêm tốn và nhă nhặn. Tôi không có tính ấy.
- Anh dựa vào đâu để tin là phim dành cho tuổi teen của ḿnh sẽ hay?
- Có người c̣n hỏi, anh già rồi th́ làm sao viết kịch bản cho tuổi teen hay được. Xin nói ngay, không hề có chuyện ở tuổi teen mới viết được kịch bản teen. Nó phụ thuộc vào tính ngây thơ của người viết. Mà cái này có là có, chẳng thể học hay giả tạo được. Nhà văn Andersen 70 tuổi vẫn viết chuyện cho thiếu nhi. Tuổi già có cách thể hiện sự trong trẻo khác. Mà tôi luôn là một người rất nên thơ.
- "Những thiên thần áo trắng" khác các phim teen khác ở điểm nào?
- Đó là một thế giới học đường đáng ra phải có, chứ không phải đă có. Và đó là sản phẩm của tôi và chỉ tôi mà thôi. Thường khi làm phim, chúng ta quen đề cập đến những tṛ quậy phá, đánh lộn, yêu đương... và thường xảy ra trong cuộc sống chứ không phải ở lớp học. Nhưng làm phim học tṛ mà không gắn với trường lớp th́ kỳ cục quá. Phim của tôi khai thác tối đa quan hệ giữa trẻ con và trường học, thậm chí không đề cập đến các nhân vật phụ huynh. Tôi muốn tập trung vào sự tranh luận giữa giáo viên và học sinh. Ưu điểm của học sinh là phải biết tranh luận, mới mong phát triển được. Lớp học của tôi không có chuyện thày, cô đọc bài cho chép hay nói là học tṛ phải chăm chú lắng nghe. Một thày giáo hoàn toàn có thể bị đuổi ra khỏi lớp v́ học sinh.
Tôi c̣n nhớ một đoạn đối thoại giữa nhân vật chính và cha của cô (nhân vật phụ huynh duy nhất có mặt trong phim). Khi nghe con gái hỏi: “Cha ơi, quan hệ của thày giáo và học sinh nên như thế nào hả cha?”, ông ta chỉ nói thế này: “Ở Việt Nam th́ cha không biết, nhưng cha nghĩ ở đâu cũng thế, muốn tốt th́ quan hệ đó phải dựa trên cơ sở b́nh đẳng”.
|
|
|
Các "thiên thần áo trắng" của đạo diễn Lê Hoàng trong đồng phục... màu hồng. Ảnh: BHD. |
- Anh lường trước phản ứng của người xem thế nào khi đặt ra lư tưởng khá xa với thực tế khi mà sự phát triển của trẻ con lại thiếu đi yếu tố gia đ́nh?
- Tôi không chủ định làm nên một triết lư cao siêu ǵ cả. Đơn giản là tôi không giải quyết được. Cuộc sống của trẻ con phải gắn liền với cả gia đ́nh và nhà trường nhưng tôi lại không đủ sức viết về vấn đề gia đ́nh. Nếu trường hợp của những đứa bé trong phim mà gắn thêm ảnh hưởng từ cha, mẹ th́ tôi không cách ǵ giải quyết hết được.
Ví dụ, ông bố duy nhất của phim thản nhiên chấp nhận đứa con gái trong sáng của ḿnh có bầu. Chi tiết này có thể gây ra phản đối rất dữ nhưng tôi có cách giải thích thỏa đáng của ḿnh, ông ta là người nước ngoài và cô con gái cũng từng sống ở nước ngoài. Nếu đó là một ông bố Việt Nam th́ chắc chắn không thể nào có chuyện như vậy.
Ngoài ra, tôi thấy các ông bố, bà mẹ trên phim Việt thường hay ngăn cản, cấm đoán, không hiểu con ḿnh và rất hay khóc lóc. Mà vấn đề này th́ tôi sợ vô cùng. Đáng lẽ khi ḿnh sợ cái ǵ th́ phải làm ǵ đó để nó hay hơn, nhưng tôi thú thật là ḿnh không đủ sức. Tôi thua về phần gia đ́nh.
C̣n nhiều cái tranh căi khác, chẳng hạn như thiên thần áo trắng mà đồng phục lại màu hồng và không phải áo dài... Thật ra, tôi cũng từng nghĩ đến chiếc áo dài, nhưng trang phục này lại gây bất tiện cho một số trường đoạn. Mà thật ra cái trắng bên trong mới đáng để tâm hơn cái màu bên ngoài. Nói chung, tôi có cách giải quyết thỏa đáng của ḿnh trên phim.
- Mỹ Duyên tiếp tục tham gia phim này v́ đây là phim của đạo diễn Lê Hoàng hay anh không t́m ra diễn viên nào khác?
- Phim của Lê Hoàng có Mỹ Duyên hay không là do nhân vật chứ không do tôi. Tôi có thể chọn cô ta cả ngh́n lần nữa, cũng có thể không lấy thêm bất cứ lần nào. Tất cả quan hệ giữa tôi và cô ấy đều thông qua nhà sản xuất, chứ không có chuyện tính toán này kia để Mỹ Duyên phải xuất hiện.
Nhưng nói thật, cô Mỹ Duyên không muốn đóng phim này. Sau khi đọc kịch bản, cô có nhắn tin cho tôi bảo là nhân vật này không đủ tầm. Có điều, cô phải tham gia thôi v́ đă lỡ kư hợp đồng.
|
Những thiên thần áo trắng, phim truyền h́nh nhiều tập đầu tay của đạo diễn Lê Hoàng, mở ra một thế giới học đường do anh tưởng tượng theo lư tưởng của ḿnh. Theo anh, nhất quỷ, nh́ ma và thứ ba phải là.... thiên thần. Tham vọng của Lê Hoàng cùng êkíp là t́m ra một lớp học trong mơ và các hành vi ngôn ngữ... cũng là trong mơ. Dài 40 tập, nội dung phim kể về cô bé thông minh, xinh đẹp July Miu và chuyến trở về Việt Nam sau thời gian du học tại Anh. Cô xin vào một lớp học toàn học sinh giỏi của một trường dân lập. Ngay từ đầu, July Miu đă tỏ ra không hề nhút nhát mà tự thân vận động mọi người bầu cử ḿnh làm lớp trưởng trước sự ngỡ ngàng đến khâm phục của mọi người. Cô cũng là người luôn bày tỏ quan điểm trước những ǵ bản thân cho là không phù hợp trong lớp học. Đôi khi, những "cải cách" của cô chạm đến cả tự ái của giáo viên chủ nhiệm.... Mỗi tập phim được dựng theo một câu chuyện về vấn đề của tuổi học tṛ tại trường lớp, môi trường quan trọng nhất của lứa tuổi teen (ư của nhà biên kịch). Dàn diễn viên của phim đa số trẻ và mới: Lê Anh Nhật, Midu, Mai Phương, Thanh Hải, Nam Cường, Tùng Lâm, Thiên Ân, Duy Linh... Mỹ Duyên, Lan Phương, Phi Thanh Vân là các ngôi sao tên tuổi tham gia diễn xuất. Khởi quay từ trung tuần tháng 4, Những thiên thần áo trắng do hăng phim BHD sản xuất. |
(Theo VnExpress)
Television commercial professional filmmaker group. Provides all service in making film
Copyright © 2003-2009 TVC filmmaker group | All rights reserved
site map | contact: info@nhalamphim.net

