Lấy bối cảnh VN thời hiện đại, bộ phim 14 ngày phép (hãng
Chánh Phương, kịch bản và đạo diễn Nguyễn Trọng Khoa)
xoay quanh chuyến đi phép kéo dài 14 ngày về thăm quê
hương của anh chàng kỹ sư công nghệ thông tin Việt kiều
trẻ tên Dũng. Tại VN, dưới sự dẫn dắt của người bạn thân
tên Lâm, 14 ngày phép của Dũng biến thành 14 ngày ngụp
lặn trong những quán bar và những cuộc truy hoan với
những cô gái đẹp nơi đây. Điểm sáng duy nhất trong
chuyến đi này là cuộc tình với Thảo-một cô gái bỏ quê
lên thành phố hành nghề bán bia ôm.
Tình yêu trong sáng với Thảo và chuyến về quê thăm gia
đình cô đã mang đến cho Dũng những cảm nhận khác hơn về
quê hương và trên hết là hiểu được tầm quan trọng của
tình cảm gia đình, sự hy sinh cho người thân.

Trịnh Hội (trái) và Thái Hòa trong phim 14 ngày phép.
Ảnh: Chánh Phương cung cấp
Dựa trên nền kịch bản như vậy, bộ phim 14 ngày phép đưa
người xem đến với một đất nước VN chỉ toàn mùi bia rượu,
vũ trường, thuốc lắc và con người VN là những cô gái trẻ
hám tiền, lẳng lơ; những người đàn ông thành đạt trong
xã hội, đã có gia đình, lấy gái bia ôm làm thú vui.
Phim mở đầu có cảnh Dũng tranh thủ tán tỉnh làm quen với
một “chân dài” đang đi mua sắm trong khu thương mại, cô
gái này tranh thủ lúc người tình già đang còn đứng đằng
xa liền nhanh nhảu cho Dũng số điện thoại của mình để
mồi chài.
Nhân vật Hiền, bạn thân của Lâm, được xây dựng là một
mẫu đàn ông trẻ, thành đạt, yêu vợ con. Thế nhưng ở
cảnh trước, khán giả vừa mới thấy Hiền thể hiện những cử
chỉ, lời nói yêu thương ngọt ngào với vợ mình thì ngay
cảnh sau đã thấy anh kề vai bẹo má, ngả ngớn cùng các cô
tiếp viên trong quán bia ôm.
Hà Tiên - vợ Hiền - tượng trưng cho hình mẫu người vợ VN
đảm đang, duyên dáng, tận tụy vì chồng con nhưng Hà Tiên
hiện hình là một phụ nữ ăn mặc hở hang, ánh mắt, điệu bộ
lúc nào cũng uốn éo, lẳng lơ...
Hình ảnh xã hội VN hiện lên qua 14 ngày phép là một bức
tranh xám xịt. Ở đó, mọi giá trị được đo đếm bằng tiền;
con người sống giả dối, lừa gạt lẫn nhau...
Tình tiết trong phim được dàn dựng theo một cách nhìn ấu
trĩ, vô lý và không kém phần ngô nghê. Có lẽ trong mắt
của người xa quê, như Nguyễn Trọng Khoa, những hình ảnh:
đồng lúa, sông nước, xuồng ghe, áo bà ba, nón lá, học
sinh mặc áo dài đạp xe trên đường ruộng... mới mẻ nhưng
với khán giả VN những cảnh tượng ấy đưa vào phim, thiếu
góc nhìn sáng tạo nên gây cảm giác quá nhàm chán. Nhất
là những cảnh đàn ca tài tử được dàn dựng quá lê thê.
Đỉnh điểm của sự ngây ngô phải kể đến đoạn cuối, khi
Dũng nằm viện và máy quay lia cận cảnh một người đàn bà
nuôi bệnh đang sang sảng ca vọng cổ giữa khung cảnh vốn
dĩ cần sự yên tĩnh cho người bệnh nghỉ ngơi!
Nhiều đoạn khác cũng thể hiện sự thiếu logic không kém,
chẳng hạn cảnh Dũng bị Lâm cho uống thuốc kích thích mà
không biết nên dẫn đến trạng thái nửa tỉnh nửa mê, ấy
vậy liền sau đó, khi thấy Thảo bị sốc thuốc (do bị Lâm
lừa uống), Dũng lập tức tỉnh táo hẳn, lấy xe máy chở
Thảo về khách sạn mình đang thuê.
Rồi lý do khiến Dũng bị đám côn đồ rượt đánh đến mức vào
bệnh viện và ở đó anh gặp lại Thảo, được cô tha thứ,
cũng hết sức gượng ép... Cứ như thế toàn bộ diễn tiến
của bộ phim hoàn toàn không có chút kịch tính hoặc cao
trào nào.

Cảnh
trong phim 14 ngày phép. Ảnh: Chánh Phương cung cấp
14 ngày phép được tuyên bố là tác phẩm tâm huyết của đạo
diễn Việt kiều Mỹ Nguyễn Trọng Khoa (thạc sĩ ngành làm
phim và truyền hình tại Đại học USC), sau 31 năm xa VN.
Thế nhưng trong phim ảnh có lẽ chỉ tâm huyết thôi chưa
đủ.
Xem 14 ngày phép, không khỏi không liên tưởng đến một bộ
phim VN khác gần đây nhất Chuyện tình xa xứ (kịch
bản-đạo diễn Victor Vũ). Cả hai phim đều có xuất phát
điểm giống nhau là mô típ không mới, đạo diễn đều là
Việt kiều và đều học ở những trường điện ảnh nổi tiếng
của Mỹ, thế nhưng đích đến của hai phim lại quá khác xa
nhau. Chuyện tình xa xứ thuyết phục người xem bởi sự
sáng tạo, gần gũi còn 14 ngày phép đầy rẫy sự ngô nghê,
phi lý. Thực tế này một lần nữa chứng tỏ bằng cấp của
đạo diễn không thể là vật bảo chứng sự thành bại của một
tác phẩm mà cái chính là ở tài năng và vốn sống của
người thực hiện.